Chồng mất hứng thú với cuộc sống - (cho thue may chieu)
Sáng
dậy anh đi làm, chiều về nằm dài xem tivi, ăn rồi lại xem tivi và nằm
quay một góc ngủ, tắm cũng không, vận động cũng không, lúc nào cũng
phiền não và mệt mỏi.
Vợ chồng tự nguyện lấy nhau, giờ con gần 2 tuổi mà lúc nào chồng mình
cũng thờ ơ. Đêm hôm con khóc, con quấy anh vẫn quay vào một góc ngủ,
không ru con ngủ, không chơi với con. Hình như trẻ con cảm nhận được hay
sao ấy, con mình không quấn bố, cũng không tình cảm với bố, đi đâu cũng
lủi thủi 2 mẹ con. Công việc khó khăn - gần 3 năm kết hôn rồi nhưng anh
vẫn thỉnh thoảng lấy tiền mình để tiêu vặt, 3-4 tháng có lương thì đưa
vợ được một triệu, còn lại hầu như không đóng góp gì cho gia đình. Anh
đi làm vẫn đều đều nhưng bảo công ty khó khăn không có lương. Không biết
có phải vì công việc khó khăn hay do không có tình cảm mà chồng hờ hững
với vợ, với con và với chính cuộc sống của mình.
Sáng dậy anh đi làm, chiều về nằm dài xem tivi, ăn rồi lại xem tivi và nằm quay một góc ngủ, tắm cũng không, vận động cũng không, lúc nào cũng phiền não và mệt mỏi. Nhiều lúc mình nghĩ hay anh hết tình cảm nên stress, chấp nhận sống cùng mình vì con nhỏ? Lúc nào mình cũng muốn giải thoát cho anh và cho chính mình. Mình cũng stress lắm khi đối diện với chồng bởi anh lười, chẳng có hứng thú với bất kỳ cái gì trên đời này, lạnh nhạt, vô hồn như cỏ cây. Nhiều lúc mình chỉ muốn trốn đi thật xa, trốn chồng, nhưng thực tế cuộc sống còn có con. Mình yêu con mình lắm, không thể vì ích kỷ của bản thân mà làm khổ con được.
Mình có nên chia tay chồng không? Chỉ vì nhìn những biểu hiện của chồng, mình luôn ám thị rằng không còn được anh yêu nữa, mình muốn giải thoát cho cả hai. Xin hãy chia sẻ với mình, chân thành cảm ơn.
Sáng dậy anh đi làm, chiều về nằm dài xem tivi, ăn rồi lại xem tivi và nằm quay một góc ngủ, tắm cũng không, vận động cũng không, lúc nào cũng phiền não và mệt mỏi. Nhiều lúc mình nghĩ hay anh hết tình cảm nên stress, chấp nhận sống cùng mình vì con nhỏ? Lúc nào mình cũng muốn giải thoát cho anh và cho chính mình. Mình cũng stress lắm khi đối diện với chồng bởi anh lười, chẳng có hứng thú với bất kỳ cái gì trên đời này, lạnh nhạt, vô hồn như cỏ cây. Nhiều lúc mình chỉ muốn trốn đi thật xa, trốn chồng, nhưng thực tế cuộc sống còn có con. Mình yêu con mình lắm, không thể vì ích kỷ của bản thân mà làm khổ con được.
Mình có nên chia tay chồng không? Chỉ vì nhìn những biểu hiện của chồng, mình luôn ám thị rằng không còn được anh yêu nữa, mình muốn giải thoát cho cả hai. Xin hãy chia sẻ với mình, chân thành cảm ơn.
Thanh (cho thue may chieu)
Bạn thân mến! Đây là lúc anh ấy cần bạn hơn bao giờ hết... Hãy đừng buông tay bạn nhé, vì tôi đã trải qua như hoàn cảnh của chồng bạn và tôi hiểu... Hãy cố gắng lên bạn nhé, bạn sẽ được đền bù về sau... Chúc bạn vững vàng!!!
Vợ chồng có chuyện gì cũng phải tâm sự với nhau, có khó khăn thì phải
nói cho nhau thông cảm. Cứ cái kiểu thế này cô vợ nào mà chịu nỗi.
Chào Thanh, vô tình tôi đọc được tâm sự của bạn. Tôi cũng là mẫu đàn ông
gần giống chồng bạn mô tả, nhưng có khác một chút là đến nay dù con tôi
đã vào ĐH nhưng vẫn chăm sóc và dõi theo chúng. Cuộc sông của bạn đúng
là buồn thật vì bạn hầu như không được gì từ người bạn đời, một mình lo
toan tôi khâm phục sức chịu đựng của bạn. Tôi nghĩ bạn là người cực tốt,
Vậy hãy làm tốt một lần nữa xem có được không nhé - Hãy gần gũi chồng
bạn xem anh ta có bệnh gì không, công việc có bị suôn sẻ? hay gia đình
bên anh ta có áp lực gì không?. Bạn biết đấy xây gia đình là khó nhưng
giữ gia đình thì càng khó bởi cần có sự chung sức, bạn hãy tỉnh táo và
cứng rắn lên bạn. Mong chồng bạn sớm hiểu ra và chăm sóc mẹ con bạn -
như tôi Tiếng là đi làm nhưng không có lương đua vợ vì trình độ thấp,
nhưng vợ vẫn cảm thông vì đã hơi già, tôi cũng không làm gì nhiều việc
nhà, nhưng nói nhỏ là tôi vẫn thi thoảng chủ động " sáng tác" để cả hai
cùng hát lên đồng điệu của 2 người . Mong bạn tìm lại hạnh phúc cho
mình, không nên chia tay nếu sự việ không quá tầm kiểm soát. vì đổ vỡ
thì không hẳn là bạn được giải thoát.
Tôi cũng đã từng bị như vậy do cuộc sống xáo trộn và bị áp lực công
việc. Chẳng thiết làm gì, các thú vui đơn giản cũng chẳng muốn, nằm lì
trên giường cả ngày lẫn đêm... Cũng nhiều người góp ý động viên tham gia
xã hội, tập thể dục, yoga... nhưng đều không có kết quả. Tôi tìm đến
rượu và hưng phấn hoạt bát ngay, nhưng hết rượu đâu vào đó. Cuối cùng
tôi tìm đến y tế và bác sỹ bắt đúng bệnh tôi đã sống tươi vui và yêu
đời, chấp nhận một công việc tuy thu nhập thấp nhưng phù hợp với sở
thích và điều kiện của mình. Bạn nên động viên và đưa chồng đi khám sức
khỏe tổng quát và sức khỏe tinh thần. Nếu không bạn có thể mua thuốc cho
ông xã uống. Có nhiều loại thuốc cho nhiều loại thể trạng khác nhau
thường phải theo chỉ định của bác sỹ. Nhưng tôi có thể tư vấn giùm chị
là Remeron (Mirtazapine) 30mg, thuốc hơi đắt 20.000đ/viên và khó mua
nhưng không có tác dụng phụ, ngày 1 viên dùng trong khoảng 2-3 tuần kèm
vitamin B1+B6+B12. Thuốc làm ngủ rất ngon, ăn rất ngon miệng, tăng cân
(không do tích nước mà do quá trình trao đổi chất trong cơ thể cân bằng,
rất phù hợp với ai gầy yếu). Nếu có kết quả tốt thì dừng thuốc không sợ
bị lệ thuộc thuốc. Nếu sau khi thuốc phát huy tác dụng, bạn thách chồng
bạn nằm im trên giường chỉ 30 phút mà không nằm được là bạn đã thành
công. Chúc gia đình bạn vui khỏe và hạnh phúc.
Trước tiên em phải thẳng thắn nói chuyện với chồng , hỏi xem tại sao anh
ấy sống hờ hững như thế , để tìm ra nguyên nhân là do bị trầm cảm tạm
thời hay do không còn tình cảm với em nữa , muốn giải quyết bất cứ việc
gì thì phải rõ được nguyên nhân gốc nằm ở đâu đã , từ đó mới tháo gỡ từ
chỗ nút thắt đó ! Cùng lúc thì em cũng cố gắng thay đổi bản thân xem sao
! Chúc em sớm ổn thỏa !
Bạn Hùng Phong khuyên em đúng đấy. Anh xây dựng gia đình cũng gần đến
“Đám cưới Bạc”. Mất khoảng 10 năm sống trong nỗi buồn vô cớ và không cảm
thấy niềm vui trong cuộc sống, dù vẫn chăm sóc vợ con chu đáo, làm nhà
lầu, mua xe hơi v.v…Chia sẻ nỗi buồn với con gái lớn thì nó không đồng
cảm, duy vợ anh rất hiền và luôn động viên anh. Bây giờ anh đã lấy lại
được thăng bằng trong cuộc sống, chiều đi làm về hoặc vào ngày nghỉ đàn
sáo hoặc ca hát suốt – như thể bù lại quãng thời gian ngày xưa.
Em hãy chia sẻ, động viên tinh thần và hơn lúc nào nhất đây là thời điểm anh ấy gặp khó khăn cần nương tựa vào bờ vai của em. Đừng vội nói lời chia tay…Chúc em đứng vững trong cuộc sống.
Em hãy chia sẻ, động viên tinh thần và hơn lúc nào nhất đây là thời điểm anh ấy gặp khó khăn cần nương tựa vào bờ vai của em. Đừng vội nói lời chia tay…Chúc em đứng vững trong cuộc sống.
..
Cảm ơn các chia sẻ của các bạn đọc, các bạn thật nhiệt tình. Mình sẽ đọc kỹ từng comment và suy nghĩ kỹ để tìm giải thoát!
MÌnh không muốn chia tay đâu, luôn luôn muốn xây dựng gia đình hạnh phúc. Chồng mình làm xây dựng, khi mình hỏi hay chia sẻ anh chỉ bảo qua loa là ngành nghề này khó khăn. Thấy công ty khó khăn, hơn 2 năm rồi mà lương không ổn định, không trả lương, mình cũng động viên bảo anh đi tim công việc khác, ít nhất cũng phải có đồng lương ổn định hàng tháng, chứ một mình mình thêm con cái mình không lo nổi, hàng tháng phải bù thêm tiền tiết kiệm từ trước để nuôi con. Nhưng anh cứ ì ra, chấp nhận công việc hằng ngày có chỗ đến chỗ về như vậy.
Mình cũng cố gắng luôn luôn vui vẻ, không kêu ca, động viên anh, nhắc nhở anh vận động, chú ý đến sức khỏe của anh. Nhưng anh ấy chẳng ý thức, chẳng muốn và cứ sống kiểu thờ ơ thế, không quan tâm đến chính bản thân anh ấy, ăn uống không thiết tha. Bảo anh hay đi khám bệnh, thì anh kêu có bệnh gì đâu mà khám. Mua thuốc bổ cho anh uống, anh cũng không chịu uống. Tâm sự công việc cũng không, bảo việc của anh, em làm sao biết được. Rồi bảo số em sướng, có lương hàng tháng, không hiểu được đâu!!!
Giá như anh cứ mở lòng, cứ cố gắng, vui vẻ với vợ, chăm sóc bản thân, vui vẻ chơi với con, nhận sự quan tâm từ vợ thì tốt, thì mình đâu nề hà gì việc khó khăn tạm thời về kinh tế của chồng. Nhưng lúc nào mặt anh cũng sầm sì, thấy sự quan tâm của vợ, hiển diện của con cái là khó chịu...
Hoàn cảnh gia đình mình: Hai vợ chồng ở riêng, chưa nợ nần vây mướn gì, hai bên gia đình bình thường. Mình nghĩ chồng mình stress như trên chắc là do khó khăn công việc. Tính cách anh thì lại ì lại. Mình cũng động viên, chia sẻ quan tâm, nhưng hình như anh không cần hay sao ấy vì thấy anh cứ khó chịu như kiểu mình làm phiền.
Mình chia sẻ hơi dài dòng chút, bản thân mình cũng đã chán nản và mệt mỏi với kiểu như vậy của chồng mình nhưng mình luôn muốn cố gắng để tìm ra cách động viên, mong chồng thay đổi, yêu cuộc sống và nhận ra tình cảm vợ con. Nên bạn nào có kinh nghiệm, hay cách nào chia sẻ với mình nhé!
MÌnh không muốn chia tay đâu, luôn luôn muốn xây dựng gia đình hạnh phúc. Chồng mình làm xây dựng, khi mình hỏi hay chia sẻ anh chỉ bảo qua loa là ngành nghề này khó khăn. Thấy công ty khó khăn, hơn 2 năm rồi mà lương không ổn định, không trả lương, mình cũng động viên bảo anh đi tim công việc khác, ít nhất cũng phải có đồng lương ổn định hàng tháng, chứ một mình mình thêm con cái mình không lo nổi, hàng tháng phải bù thêm tiền tiết kiệm từ trước để nuôi con. Nhưng anh cứ ì ra, chấp nhận công việc hằng ngày có chỗ đến chỗ về như vậy.
Mình cũng cố gắng luôn luôn vui vẻ, không kêu ca, động viên anh, nhắc nhở anh vận động, chú ý đến sức khỏe của anh. Nhưng anh ấy chẳng ý thức, chẳng muốn và cứ sống kiểu thờ ơ thế, không quan tâm đến chính bản thân anh ấy, ăn uống không thiết tha. Bảo anh hay đi khám bệnh, thì anh kêu có bệnh gì đâu mà khám. Mua thuốc bổ cho anh uống, anh cũng không chịu uống. Tâm sự công việc cũng không, bảo việc của anh, em làm sao biết được. Rồi bảo số em sướng, có lương hàng tháng, không hiểu được đâu!!!
Giá như anh cứ mở lòng, cứ cố gắng, vui vẻ với vợ, chăm sóc bản thân, vui vẻ chơi với con, nhận sự quan tâm từ vợ thì tốt, thì mình đâu nề hà gì việc khó khăn tạm thời về kinh tế của chồng. Nhưng lúc nào mặt anh cũng sầm sì, thấy sự quan tâm của vợ, hiển diện của con cái là khó chịu...
Hoàn cảnh gia đình mình: Hai vợ chồng ở riêng, chưa nợ nần vây mướn gì, hai bên gia đình bình thường. Mình nghĩ chồng mình stress như trên chắc là do khó khăn công việc. Tính cách anh thì lại ì lại. Mình cũng động viên, chia sẻ quan tâm, nhưng hình như anh không cần hay sao ấy vì thấy anh cứ khó chịu như kiểu mình làm phiền.
Mình chia sẻ hơi dài dòng chút, bản thân mình cũng đã chán nản và mệt mỏi với kiểu như vậy của chồng mình nhưng mình luôn muốn cố gắng để tìm ra cách động viên, mong chồng thay đổi, yêu cuộc sống và nhận ra tình cảm vợ con. Nên bạn nào có kinh nghiệm, hay cách nào chia sẻ với mình nhé!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét