Chồng bảo thà bị cắm sừng còn hơn lấy vợ mất trinh -(cho thue may chieu)
Nhiều
đêm chồng nằm chửi bới rồi dằn vặt tôi, nói bạn bè không ai như anh cả.
Anh còn bảo gái quê anh ngoan lắm, tiếc vì ngày xưa lỡ yêu tôi mà không
tán cô khác vì chắc chắn họ còn trinh.
Tôi và chồng cưới nhau được 3 tháng nhưng đang mang thai 6 tháng rồi. 6
tháng tôi sống trong sự dày vò và khổ sở với người chồng vô nhân tính
này. Khi đến với nhau, anh biết tôi không còn trong trắng và đã có lần
dằn vặt hỏi tôi, tôi đề nghị chia tay thì anh xin cơ hội và nói sẽ quên
được. Cứ thế tôi tin vào những lời anh nói, vào những câu nói yêu
thương, muốn có con để cưới tôi, vì quê chúng tôi cách xa nhau 500 km
nên chuyện bố mẹ đồng ý cho lấy quả thực cũng khó khăn.
Học chung một lớp cao học nên chúng tôi thường xuyên gặp nhau và ở bên nhau nhiều hơn. Tôi sợ anh sẽ là người đàn ông vũ phu và không tốt vì những lần anh trách móc tôi chuyện quá khứ và có phần không quan tâm nên tôi đã chủ động nói chia tay. Tuy nhiên tình yêu lại trỗi dậy và anh nói muốn thả để có em bé. Lần đầu tôi run sợ nên đã uống thuốc tránh thai nhưng đến lần thứ 2 tôi để và có bầu. Tất nhiên tâm trạng cả hai có phần rất hoang mang nhưng anh cũng vui và nói yêu tôi với con rất nhiều. Anh nằm ôm tôi, nói những lời yêu thương với tôi và giọt máu mới hình thành này, tôi đã hạnh phúc vì những điều ấy.
Trong những ngày chuẩn bị đám cưới, anh có những thái độ nhiếc móc và không quan tâm tôi, nhưng hơn cả anh vẫn thể hiện là người có trách nhiệm, quyết tâm cưới nên tôi cũng bỏ qua những điều không tốt về anh. Có nhiều lần tôi thấy ghê sợ con người anh mà muốn bỏ chạy khỏi đám cưới, muốn hủy hôn, vì tất cả bạn bè tôi ai cũng khuyên không nên cưới anh, sẽ rất khổ. Anh càng ngày càng quá đáng hơn khi dùng những lời lẽ xúc phạm, nhiếc móc về quá khứ của tôi. Anh bảo: "Tôi thà lấy vợ còn trinh mà về bị cắm sừng còn hơn phải chịu dư âm về cái sừng quá khứ cô đã cắm”.
Tôi không còn trinh tiết khi đến với anh, hồi là sinh viên tôi yêu một người và đã sai lầm khi không giữ được mình thật tốt, sau đó tôi chia tay vì quá nhiều điều không hợp được nữa. Sau này khi đi làm tôi đã bị một người làm cùng công ty lợi dụng lòng tin và lừa dối, chỉ một thời gian ngắn tôi phát hiện ra anh bắt cá hai tay nên bản thân đã chuyển ngay chỗ làm và cắt đứt mọi liên lạc với con người bội tình ấy. Tôi thật sai lầm khi tin đàn ông, hối hận và sợ hãi rất nhiều, giờ đây còn sợ chồng hơn gấp bội mà không biết nên làm gì nữa.
Nhiều đêm chồng nằm chửi bới rồi dằn vặt tôi, nói bạn bè không ai như anh cả. Anh còn bảo gái quê anh ngoan lắm, tiếc vì ngày xưa lỡ yêu tôi mà không tán cô khác vì chắc chắn họ còn trinh. Tôi cố gắng im lặng vì biết mình đã sai khi không giữ được trinh tiết cho chồng. Những câu chửi của anh thật sự rất quá đáng và vô học, thậm chí anh còn nói gia đình tôi ăn ở vô phúc nên mới có đứa con gái không còn trinh như tôi, nói bố mẹ tôi không biết dạy.
Đến lúc này tôi không thể im lặng được nữa vì anh động đến bố mẹ tôi. Chúng tôi cãi vã và anh tát tôi, tôi thấy sợ nhưng rồi cũng nhanh chóng cho qua khi anh xin lỗi và hứa sẽ không bao giờ như vậy nữa. Thật không ngờ anh trở nên dã man hơn, anh nói và hứa những gì anh không hề nhớ. Ban ngày khi đi làm anh chat cho tôi để chửi bới, ban đêm anh lại chửi rủa tôi tiếp, cũng không hề quan tâm, hỏi han tôi như thế nào.
Tôi không tin anh nữa kể từ những lần bắt gặp anh tìm kiếm người cũ, rồi những người con gái anh từng tán tỉnh hay có ý định tán, hay tìm diễn đàn và kinh nghiệm chăn rau sạch. Anh ta như một người cuồng trinh tiết vậy. Rồi những lần anh đánh đập, quăng tôi vào góc tủ, tát tôi trong khi đang mang thai chỉ vì tôi nấu ăn nhưng làm mạnh tay để anh không ngủ được. Không biết bao đêm tôi nằm khóc một mình anh ta vẫn không quan tâm.
Gần đây nhất anh tát tôi mạnh khiến đầu bị đập vào tường, những ngày sau đó tôi đau đầu lắm, vậy mà anh ta không biết điều đó còn nói như thế nhẹ chứ ăn thua gì mà kêu. Tôi nhận ra anh không còn tí tình cảm nào khi siêu âm biết tôi mang thai con gái. Anh như phát điên và chửi tôi không được nước gì lại còn mang thai con gái nữa. Anh bắt tôi đi siêu âm lại ngay chỗ khác cho chắc chắn, rồi anh xa lánh tôi và con. Anh nói có thai với tôi là một phút sai lầm mà anh khổ cả đời.
Cuộc sống của tôi địa ngục lắm, những lời nhiếc móc vô học nhất của chồng, những lần đánh tôi không một câu xin lỗi, những điều nhỏ nhặt cuộc sống cũng đem ra để nói tôi. Chúng tôi ngủ mỗi người một đầu giường, không động chạm đến nhau, anh nói động đến tôi thấy ghê sợ, rồi anh lại nằm lẩm bẩm chửi rủa, nói không biết sống được quá 2 năm với nhau nữa không. Tôi thật không hiểu con người anh sao lại thay đổi đến thế, bội bạc và giả nhân nghĩa quá.
Đưa tôi đi ăn mà cả quãng đường anh chửi bới, ngồi quán cũng chửi tôi, ăn xong lại nói tiếp khiến tôi không thể chịu đựng được, anh bảo: "Đã không còn trinh thì cũng chỉ như cave thôi, khổ cả đời phải chịu". Anh luôn nói không ai nhục nhã như anh cả, bạn bè khinh thường và chê bai. Anh nói tôi không xứng đáng làm mẹ dạy con gái, vì nó giống tôi thì sẽ bị mọi người khinh thường. Tôi nói anh không nghĩ được gì ngoài cái màng trinh ấy sao. Tại sao anh không biết tôi đã hy sinh rất nhiều thứ và cố gắng nhường nào, quan tâm chăm sóc anh ra sao.
Tôi lấy anh vì tình yêu, còn anh thì sao. Không lẽ tôi bỏ anh ngay khi con chưa kịp chào đời, khi mới cưới được 3 tháng? Tôi khi nào cũng mong anh nhận ra tôi rất cố gắng để gia đình hạnh phúc, cố chăm sóc, bù đắp cho anh, hơn nữa tôi yêu thương anh, nhìn anh đau tôi cũng đau lắm, nhưng xin đừng dày vò và chà đạp quá đáng lên tôi nữa. Tôi luôn mong có được gia đình êm ấm và hạnh phúc vậy mà cay đắng quá các bạn ạ. Tôi bế tắc lắm. Xin hãy chia sẻ cùng tôi.
Học chung một lớp cao học nên chúng tôi thường xuyên gặp nhau và ở bên nhau nhiều hơn. Tôi sợ anh sẽ là người đàn ông vũ phu và không tốt vì những lần anh trách móc tôi chuyện quá khứ và có phần không quan tâm nên tôi đã chủ động nói chia tay. Tuy nhiên tình yêu lại trỗi dậy và anh nói muốn thả để có em bé. Lần đầu tôi run sợ nên đã uống thuốc tránh thai nhưng đến lần thứ 2 tôi để và có bầu. Tất nhiên tâm trạng cả hai có phần rất hoang mang nhưng anh cũng vui và nói yêu tôi với con rất nhiều. Anh nằm ôm tôi, nói những lời yêu thương với tôi và giọt máu mới hình thành này, tôi đã hạnh phúc vì những điều ấy.
Trong những ngày chuẩn bị đám cưới, anh có những thái độ nhiếc móc và không quan tâm tôi, nhưng hơn cả anh vẫn thể hiện là người có trách nhiệm, quyết tâm cưới nên tôi cũng bỏ qua những điều không tốt về anh. Có nhiều lần tôi thấy ghê sợ con người anh mà muốn bỏ chạy khỏi đám cưới, muốn hủy hôn, vì tất cả bạn bè tôi ai cũng khuyên không nên cưới anh, sẽ rất khổ. Anh càng ngày càng quá đáng hơn khi dùng những lời lẽ xúc phạm, nhiếc móc về quá khứ của tôi. Anh bảo: "Tôi thà lấy vợ còn trinh mà về bị cắm sừng còn hơn phải chịu dư âm về cái sừng quá khứ cô đã cắm”.
Tôi không còn trinh tiết khi đến với anh, hồi là sinh viên tôi yêu một người và đã sai lầm khi không giữ được mình thật tốt, sau đó tôi chia tay vì quá nhiều điều không hợp được nữa. Sau này khi đi làm tôi đã bị một người làm cùng công ty lợi dụng lòng tin và lừa dối, chỉ một thời gian ngắn tôi phát hiện ra anh bắt cá hai tay nên bản thân đã chuyển ngay chỗ làm và cắt đứt mọi liên lạc với con người bội tình ấy. Tôi thật sai lầm khi tin đàn ông, hối hận và sợ hãi rất nhiều, giờ đây còn sợ chồng hơn gấp bội mà không biết nên làm gì nữa.
Nhiều đêm chồng nằm chửi bới rồi dằn vặt tôi, nói bạn bè không ai như anh cả. Anh còn bảo gái quê anh ngoan lắm, tiếc vì ngày xưa lỡ yêu tôi mà không tán cô khác vì chắc chắn họ còn trinh. Tôi cố gắng im lặng vì biết mình đã sai khi không giữ được trinh tiết cho chồng. Những câu chửi của anh thật sự rất quá đáng và vô học, thậm chí anh còn nói gia đình tôi ăn ở vô phúc nên mới có đứa con gái không còn trinh như tôi, nói bố mẹ tôi không biết dạy.
Đến lúc này tôi không thể im lặng được nữa vì anh động đến bố mẹ tôi. Chúng tôi cãi vã và anh tát tôi, tôi thấy sợ nhưng rồi cũng nhanh chóng cho qua khi anh xin lỗi và hứa sẽ không bao giờ như vậy nữa. Thật không ngờ anh trở nên dã man hơn, anh nói và hứa những gì anh không hề nhớ. Ban ngày khi đi làm anh chat cho tôi để chửi bới, ban đêm anh lại chửi rủa tôi tiếp, cũng không hề quan tâm, hỏi han tôi như thế nào.
Tôi không tin anh nữa kể từ những lần bắt gặp anh tìm kiếm người cũ, rồi những người con gái anh từng tán tỉnh hay có ý định tán, hay tìm diễn đàn và kinh nghiệm chăn rau sạch. Anh ta như một người cuồng trinh tiết vậy. Rồi những lần anh đánh đập, quăng tôi vào góc tủ, tát tôi trong khi đang mang thai chỉ vì tôi nấu ăn nhưng làm mạnh tay để anh không ngủ được. Không biết bao đêm tôi nằm khóc một mình anh ta vẫn không quan tâm.
Gần đây nhất anh tát tôi mạnh khiến đầu bị đập vào tường, những ngày sau đó tôi đau đầu lắm, vậy mà anh ta không biết điều đó còn nói như thế nhẹ chứ ăn thua gì mà kêu. Tôi nhận ra anh không còn tí tình cảm nào khi siêu âm biết tôi mang thai con gái. Anh như phát điên và chửi tôi không được nước gì lại còn mang thai con gái nữa. Anh bắt tôi đi siêu âm lại ngay chỗ khác cho chắc chắn, rồi anh xa lánh tôi và con. Anh nói có thai với tôi là một phút sai lầm mà anh khổ cả đời.
Cuộc sống của tôi địa ngục lắm, những lời nhiếc móc vô học nhất của chồng, những lần đánh tôi không một câu xin lỗi, những điều nhỏ nhặt cuộc sống cũng đem ra để nói tôi. Chúng tôi ngủ mỗi người một đầu giường, không động chạm đến nhau, anh nói động đến tôi thấy ghê sợ, rồi anh lại nằm lẩm bẩm chửi rủa, nói không biết sống được quá 2 năm với nhau nữa không. Tôi thật không hiểu con người anh sao lại thay đổi đến thế, bội bạc và giả nhân nghĩa quá.
Đưa tôi đi ăn mà cả quãng đường anh chửi bới, ngồi quán cũng chửi tôi, ăn xong lại nói tiếp khiến tôi không thể chịu đựng được, anh bảo: "Đã không còn trinh thì cũng chỉ như cave thôi, khổ cả đời phải chịu". Anh luôn nói không ai nhục nhã như anh cả, bạn bè khinh thường và chê bai. Anh nói tôi không xứng đáng làm mẹ dạy con gái, vì nó giống tôi thì sẽ bị mọi người khinh thường. Tôi nói anh không nghĩ được gì ngoài cái màng trinh ấy sao. Tại sao anh không biết tôi đã hy sinh rất nhiều thứ và cố gắng nhường nào, quan tâm chăm sóc anh ra sao.
Tôi lấy anh vì tình yêu, còn anh thì sao. Không lẽ tôi bỏ anh ngay khi con chưa kịp chào đời, khi mới cưới được 3 tháng? Tôi khi nào cũng mong anh nhận ra tôi rất cố gắng để gia đình hạnh phúc, cố chăm sóc, bù đắp cho anh, hơn nữa tôi yêu thương anh, nhìn anh đau tôi cũng đau lắm, nhưng xin đừng dày vò và chà đạp quá đáng lên tôi nữa. Tôi luôn mong có được gia đình êm ấm và hạnh phúc vậy mà cay đắng quá các bạn ạ. Tôi bế tắc lắm. Xin hãy chia sẻ cùng tôi.
Loan (cho thue may chieu)
Xin chân thành cảm ơn những dòng chia sẻ rất sâu sắc của các bạn dành
cho tôi. Tôi rất xúc động vì có những bình luận viết bằng cả kinh nghiệm
cuộc sống và từng trải, những lời khuyên chân thành mong tôi sớm bình
yên. Tôi không nói sai dù chỉ là một điều với câu chuyện của mình, nên
các bạn đừng nghi ngờ gì cả. Tôi đưa bài viết cho anh đọc, anh xem qua
rồi nói quan điểm mỗi người khác nhau, có rất nhiều người cảm thông và
ủng hộ cô thì một tỷ người khác cũng ủng hộ tôi.
Anh đã nói muốn chấm dứt hôn nhân vì không còn tình cảm nào dành cho tôi nữa, nói tôi muốn ra đi khi nào cứ việc đi, cuộc sống chỉ toàn hận thù nên anh muốn kết thúc. Rồi anh lại tiếp tục nhiếc móc, chửi tôi rất vô học làm tim tôi đau thắt. Anh biết tôi có đứa bạn thân còn trinh khi lấy chồng và bảo rất tôn trọng nó, ước mơ lấy được người vợ như bạn tôi. Anh đâu biết mới sinh con được 3 tháng bạn tôi đành phải bỏ chồng về nhà ngoại vì anh ta lại chỉ muốn có vợ trẻ trung.
Tôi đã quyết định rời xa anh ngay hôm nay. Không đi đâu khác, tôi về nhà bố mẹ chồng, vì nơi đó tôi thấy được sự cảm thông và cần người lớn can thiệp. Con tôi không có bố nhưng cũng cần có ông bà nội, có cội nguồn. Họ đã xin tôi về làm dâu thì khi ra đi tôi cũng sẽ thưa gửi với bố mẹ chồng cho đàng hoàng. Không phải tôi không nghĩ đến việc bỏ anh, tôi cũng chẳng nhẫn nhịn quá hay nhu mì đâu, chỉ nghĩ dù sao mình là con gái, là một người vợ cần mềm mỏng, chăm sóc vun vén gia đình và kéo anh quay lại con đường ban đầu 2 đứa đã đi.
Mỗi lần tôi gọi về cho bố mẹ chồng nói anh mắng chửi và đánh đập đều nhận được sự quan tâm, hỏi han thường xuyên cùng những lời động viên tôi cố gắng, bố mẹ sẽ nói anh và bảo vệ tôi. Tất nhiên tôi không dám nói lý do vì sao anh lại đánh chửi nhưng qua một người bạn của anh tôi mới biết gia đình chồng biết mọi chuyện. Chính bố anh đã ra đây bắt anh hứa không được nhắc quá khứ và phải đối xử, chăm sóc cho tôi tốt. Mẹ chồng cũng dễ tính, thoải mái. Tôi rất yêu quý bố mẹ chồng mình vì họ là người hiểu biết, nhân hậu, bao dung.
Nhiều khi chồng chua xót cho tôi mà nói “Tại sao người đầu của em lại đểu quá, yêu em có tất cả vậy mà lại bỏ đi. Em xinh xắn, cao ráo, học hành tử tế, công việc ổn định, anh ta lại là người đầu tiên của em sao lại không cưới em chứ. Anh mà yêu ai còn trinh trắng thì dù không yêu anh vẫn quyết tâm lấy cho bằng được. Đời thật không công bằng khi người có mấy cô, còn anh toàn đổ vỏ cho người khác”. Anh từng quan hệ với người trước (cô ấy cũng không còn trong trắng) nhưng luôn khẳng định 2 bên lợi dụng nhau, không hề có tí tình cảm nào với cô ấy cả.
Anh luôn cho rằng nếu tôi còn trong trắng thì giờ tôi đã rất hạnh phúc bên gia đình với một người chồng không phải là anh, vì anh sẽ không đến lượt cưới được tôi nữa. Nhiều đêm anh nằm cạnh tôi, nói lời cay độc, anh bảo không để bản thân thiệt, người khác có anh cũng phải có, bỏ tiền ra mua để hại đời đứa con gái khác trả thù người đàn ông khác.
Nhiều lần, anh như thức tỉnh và bỏ qua được hận thù trong lòng, lại ôm tôi và nói những lời yêu thương, chăm sóc, bảo vệ tôi, khen tôi nhiều thứ, đưa tôi đi chơi và nói chuyện với con gái rất nhiều. Khi ấy tôi mới cảm nhận được chút hạnh phúc gia đình. Tôi chịu trách nhiệm với quá khứ của mình nên cố gắng bù đắp và xây dựng gia đình hạnh phúc, vì thế tôi nhịn và thương anh, ôm anh, kìm nén anh lại khi anh đã mất kiểm soát tinh thần. Vô hình chung làm anh nghĩ tôi là người có lỗi nên mới phải làm những việc đó.
Đời người ngắn lắm, sống sao cho thanh thản, bớt hận thù, vun đắp hạnh phúc và giữ gìn trân trọng những gì mình đang có là quá đủ rồi. Cũng vì những suy nghĩ này mà tôi luôn bỏ qua cho chồng hết lần này đến lần khác khi anh hành hạ tôi. Có lẽ sống lâu dần trong nỗi đau tôi tìm được cách thản nhiên và mặc kệ, nhanh chóng tan đi cơn đau lòng ấy. Nhất là khi thấy thai nhi trong bụng di chuyển, đá đá vào bụng tôi.
Anh luôn nói có con sẽ quên hết mọi điều và chỉ nghĩ cho vợ con, vậy mà giờ anh nói sẽ cố gắng sống tốt và đối xử tốt với tôi đúng với trách nhiệm thôi. Tôi không muốn phải ly dị nên khi nào cũng cố gắng giữ gìn và tìm cách khuyên nhủ, xin anh hãy để quá khứ ngủ yên. Được lúc đó là anh quên, anh nói tha thứ vì tôi cũng chỉ là cô gái quá dại khờ, hôm sau anh lại trở về con người tàn độc ấy. Cứ trong giờ làm anh lại viết cho tôi vài dòng lời lẽ hận thù, không có tí tình cảm nào có thể nảy mầm được, nói tôi hãy ra đi khi nào muốn.
Trong sâu thẳm, tôi vẫn mong anh quên được quá khứ đau buồn của mình vì tôi cũng rất đau, rất khổ rồi, tôi không còn muốn nhớ đến hay nhắc lại quá khứ nữa. Mong anh hãy yêu thương tôi và xây dựng hạnh phúc gia đình, hiểu được tôi luôn yêu anh và chưa khi nào có ý nghĩ hay hành động nào phụ bạc anh cả. Tôi luôn dành tất cả tình yêu và đón chờ con người tốt của anh quay lại.
Trước khi cưới anh đã khóc và nói nếu không cưới tôi anh sẽ hối hận cả đời. Anh rất sợ không thể đối xử thật tốt với tôi khi tôi phải hy sinh quá nhiều và đánh đổi quá nhiều thứ để bên anh. Anh từng rất ngọt ngào và âu yếm yêu tôi cơ mà, không hề biểu lộ anh là người vũ phu và tàn độc đến thế khi yêu, vậy sao con người anh thay đổi và phụ bạc nhanh quá. Lấy nhau trong sự yêu thương và tự nguyện, có con cũng là tự nguyện vậy mà…
Anh đã nói muốn chấm dứt hôn nhân vì không còn tình cảm nào dành cho tôi nữa, nói tôi muốn ra đi khi nào cứ việc đi, cuộc sống chỉ toàn hận thù nên anh muốn kết thúc. Rồi anh lại tiếp tục nhiếc móc, chửi tôi rất vô học làm tim tôi đau thắt. Anh biết tôi có đứa bạn thân còn trinh khi lấy chồng và bảo rất tôn trọng nó, ước mơ lấy được người vợ như bạn tôi. Anh đâu biết mới sinh con được 3 tháng bạn tôi đành phải bỏ chồng về nhà ngoại vì anh ta lại chỉ muốn có vợ trẻ trung.
Tôi đã quyết định rời xa anh ngay hôm nay. Không đi đâu khác, tôi về nhà bố mẹ chồng, vì nơi đó tôi thấy được sự cảm thông và cần người lớn can thiệp. Con tôi không có bố nhưng cũng cần có ông bà nội, có cội nguồn. Họ đã xin tôi về làm dâu thì khi ra đi tôi cũng sẽ thưa gửi với bố mẹ chồng cho đàng hoàng. Không phải tôi không nghĩ đến việc bỏ anh, tôi cũng chẳng nhẫn nhịn quá hay nhu mì đâu, chỉ nghĩ dù sao mình là con gái, là một người vợ cần mềm mỏng, chăm sóc vun vén gia đình và kéo anh quay lại con đường ban đầu 2 đứa đã đi.
Mỗi lần tôi gọi về cho bố mẹ chồng nói anh mắng chửi và đánh đập đều nhận được sự quan tâm, hỏi han thường xuyên cùng những lời động viên tôi cố gắng, bố mẹ sẽ nói anh và bảo vệ tôi. Tất nhiên tôi không dám nói lý do vì sao anh lại đánh chửi nhưng qua một người bạn của anh tôi mới biết gia đình chồng biết mọi chuyện. Chính bố anh đã ra đây bắt anh hứa không được nhắc quá khứ và phải đối xử, chăm sóc cho tôi tốt. Mẹ chồng cũng dễ tính, thoải mái. Tôi rất yêu quý bố mẹ chồng mình vì họ là người hiểu biết, nhân hậu, bao dung.
Nhiều khi chồng chua xót cho tôi mà nói “Tại sao người đầu của em lại đểu quá, yêu em có tất cả vậy mà lại bỏ đi. Em xinh xắn, cao ráo, học hành tử tế, công việc ổn định, anh ta lại là người đầu tiên của em sao lại không cưới em chứ. Anh mà yêu ai còn trinh trắng thì dù không yêu anh vẫn quyết tâm lấy cho bằng được. Đời thật không công bằng khi người có mấy cô, còn anh toàn đổ vỏ cho người khác”. Anh từng quan hệ với người trước (cô ấy cũng không còn trong trắng) nhưng luôn khẳng định 2 bên lợi dụng nhau, không hề có tí tình cảm nào với cô ấy cả.
Anh luôn cho rằng nếu tôi còn trong trắng thì giờ tôi đã rất hạnh phúc bên gia đình với một người chồng không phải là anh, vì anh sẽ không đến lượt cưới được tôi nữa. Nhiều đêm anh nằm cạnh tôi, nói lời cay độc, anh bảo không để bản thân thiệt, người khác có anh cũng phải có, bỏ tiền ra mua để hại đời đứa con gái khác trả thù người đàn ông khác.
Nhiều lần, anh như thức tỉnh và bỏ qua được hận thù trong lòng, lại ôm tôi và nói những lời yêu thương, chăm sóc, bảo vệ tôi, khen tôi nhiều thứ, đưa tôi đi chơi và nói chuyện với con gái rất nhiều. Khi ấy tôi mới cảm nhận được chút hạnh phúc gia đình. Tôi chịu trách nhiệm với quá khứ của mình nên cố gắng bù đắp và xây dựng gia đình hạnh phúc, vì thế tôi nhịn và thương anh, ôm anh, kìm nén anh lại khi anh đã mất kiểm soát tinh thần. Vô hình chung làm anh nghĩ tôi là người có lỗi nên mới phải làm những việc đó.
Đời người ngắn lắm, sống sao cho thanh thản, bớt hận thù, vun đắp hạnh phúc và giữ gìn trân trọng những gì mình đang có là quá đủ rồi. Cũng vì những suy nghĩ này mà tôi luôn bỏ qua cho chồng hết lần này đến lần khác khi anh hành hạ tôi. Có lẽ sống lâu dần trong nỗi đau tôi tìm được cách thản nhiên và mặc kệ, nhanh chóng tan đi cơn đau lòng ấy. Nhất là khi thấy thai nhi trong bụng di chuyển, đá đá vào bụng tôi.
Anh luôn nói có con sẽ quên hết mọi điều và chỉ nghĩ cho vợ con, vậy mà giờ anh nói sẽ cố gắng sống tốt và đối xử tốt với tôi đúng với trách nhiệm thôi. Tôi không muốn phải ly dị nên khi nào cũng cố gắng giữ gìn và tìm cách khuyên nhủ, xin anh hãy để quá khứ ngủ yên. Được lúc đó là anh quên, anh nói tha thứ vì tôi cũng chỉ là cô gái quá dại khờ, hôm sau anh lại trở về con người tàn độc ấy. Cứ trong giờ làm anh lại viết cho tôi vài dòng lời lẽ hận thù, không có tí tình cảm nào có thể nảy mầm được, nói tôi hãy ra đi khi nào muốn.
Trong sâu thẳm, tôi vẫn mong anh quên được quá khứ đau buồn của mình vì tôi cũng rất đau, rất khổ rồi, tôi không còn muốn nhớ đến hay nhắc lại quá khứ nữa. Mong anh hãy yêu thương tôi và xây dựng hạnh phúc gia đình, hiểu được tôi luôn yêu anh và chưa khi nào có ý nghĩ hay hành động nào phụ bạc anh cả. Tôi luôn dành tất cả tình yêu và đón chờ con người tốt của anh quay lại.
Trước khi cưới anh đã khóc và nói nếu không cưới tôi anh sẽ hối hận cả đời. Anh rất sợ không thể đối xử thật tốt với tôi khi tôi phải hy sinh quá nhiều và đánh đổi quá nhiều thứ để bên anh. Anh từng rất ngọt ngào và âu yếm yêu tôi cơ mà, không hề biểu lộ anh là người vũ phu và tàn độc đến thế khi yêu, vậy sao con người anh thay đổi và phụ bạc nhanh quá. Lấy nhau trong sự yêu thương và tự nguyện, có con cũng là tự nguyện vậy mà…
Loan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét